Children & Youth

Staff Reflection: The Garden We Live In – Khu vườn mà ta sống

February 25, 2026

At MOSAIC, many staff members bring lived experience that shapes the care and connection they offer every day. In this personal reflection, Lucy Phuong Tran, Family Support Worker with our Community Action Program for Children, shares a story of belonging: from once receiving support as a newcomer parent to now creating spaces of community for others.

Written following a Vietnamese Tết celebration at MOSAIC, this piece reflects on reflections of culture, interconnection, and the shared journeys that help communities grow together.


When I asked, “Mèo Mèo, would you like to perform the lion dance for the aunties and the other children?” he nodded eagerly. I pulled out his little drum and tapped the rhythm. He beamed, lifting the paper lion head and bouncing across the room, while two other children ran around offering paper watermelons and chocolate lucky money as blessings for the lion.

Hearing the children laugh, the mothers laughed along. A client holding her three‑month‑old tilted her head and smiled, joining the moms chasing after their wobbly two‑ and three‑year‑old. In that moment, I thought: my village is here.

Hosting a Vietnamese Tết celebration for the very first time inside MOSAIC felt like planting a seed I once needed myself — gentle, hopeful, growing.

Just a few weeks earlier, I had been scrambling to find blossoms for the CAPC Tết celebration. I kept waiting for the gardener in our area to trim the old branches, but the days passed and nothing was cut. Everywhere I went, I shared my small mission: finding blossoms for Tết. Then, just before the event, a friend in White Rock invited me to wrap sticky rice cakes and messaged that she already had more than a dozen forsythia branches ready for me. The next day, a Vietnamese colleague said she had flowers. The day after that, another Viet co‑worker from BBV asked her neighbor for cuttings. And just like that, we found Tết for one another. My heart felt full.

When our CEO, Olga, stopped by, asked about the event, and said, “Happy Tết,” I felt a quiet, overflowing pride. To be seen. To be recognized. To belong.

Watching my son dance reminded me of the long journey that allowed me to stand here now. I once entered this building as someone seeking support; today I stand here as staff, offering the same care I once received.

Perhaps the first step was three months ago, when my supervisors at BBV and CAPC shared the idea of bringing a Vietnamese Tết celebration to MOSAIC. Or a year earlier, when my case manager at WorkBC listened and encouraged me. Or nearly four years ago, when the home visitor and support nurse from Building Blocks Vancouver came to my home for the first time.

Each step shaped who I am today—a circle of receiving and giving.

The seeds we water become the garden we live in. In this garden, every experience, perception, habit, and action is a seed. None of them are inherently good or bad. They are simply human seeds, inherited from our ancestors, our culture, our life experiences, and our past actions.

When I think about belonging, I remember what Thích Nhất Hạnh said: “We are inter‑being. You cannot be by yourself alone.” In my early years in Vancouver, especially during difficult seasons, I did not fully understand this. Survival felt solitary. Strength meant enduring quietly.

Inside the organization that once supported me, I understand more clearly now: survival is steadier when shared. Belonging is not something we achieve alone. It is presence. It is recognizing, “I am here.” And it is the gentleness to allow others to be here, too.

Thriving, I am learning, is not about standing alone. It is about standing together, and building something that did not exist before.

I hope this story, and the images of laughing children, speak for themselves. Belonging is not only receiving care and support, but carrying it forward. Each smile, each extended hand, each act of preserving what we hold dear plants a seed.

For the garden we live in. Together.

(This reflection was first published on Lucy’s Substack and is shared here with permission.)


Khi mình  hỏi: “ Mèo ơi, con có muốn biểu diễn múa lân cho các bạn và các cô xem không?” Mèo con gật gật đầu. Thế là mẹ lôi cái trống nhỏ của Mèo ra, nhịp nhịp tùng… cắc.. tùng. Cu cậu khoái chí ôm đầu lân giấy, nhảy tưng tưng khắp phòng, trong khi hai bạn chạy vòng quanh, đưa hấu giấy và tiền lì xì chocolate làm lộc lá cho lân.

Nghe trẻ con cười, các mẹ cũng bật cười theo. Cô khách hàng ôm bé con ba tháng tuổi cũng nghiêng cười theo các mẹ đang chạy theo mấy đứa lũn chũn hai ba tuổi khác. Khoảnh khắc đó, mình nghĩ: Ôi làng của mình ở đây rồi.

Lần đầu tiên tổ chức một buổi Tết Việt ngay tại MOSAIC, với mình, giống như gieo lại một hạt mầm mà ngày xưa chính mình đã rất cần: Một hạt mầm dịu dàng, đầy hy vọng, đang lớn lên từng chút một.

Mới vài tuần trước, mình còn loay hoay kiếm mấy cành hoa cho sự kiện Tết CAPC. Cứ canh bác làm vườn khu mình mãi, mà bác vẫn chưa tỉa lặt mấy gốc đào già. Đi đâu cũng kể câu chuyện “đi tìm hoa Tết”.

Rồi bẵng đi gần sát ngày sự kiện, một cô em dưới White Rock rủ về gói bánh chưng và nhắn đã có sẵn hơn chục nhánh mai Bắc Mỹ cho mình. Hôm sau, chị đồng nghiệp đồng hương bảo: “Chị có hoa cho em rồi nhé.” Hôm sau nữa, một chị khác bên nhóm BBV còn xin được hoa từ nhà hàng xóm. Thế là Tết đủ đầy. Mọi người tìm Tết cho nhau. Ấm lòng.

Khi CEO Olga ghé qua, hỏi thăm về sự kiện và nói: “Happy Tết,” mình thấy một niềm tự hào lặng lẽ mà dâng đầy. Được nhìn thấy. Được công nhận. Được thuộc về.

Nhìn con múa lân ríu rít, mình nhớ về hành trình dài đưa mình đến được khoảnh khắc này. Lúc xưa, mình bước vào đây với tâm thế một người mẹ đi tìm sự hỗ trợ; hôm nay, mình đã là một nhân viên của tổ chức, trao gửi lại những gì mình từng nhận.

Bước chân ấy, hẳn là từ ba tháng trước, khi lần đầu găp cô sếp của BBV/CAPC chia sẻ ý tưởng tổ chức một cái Tết Việt tại MOSAIC. Hẳn là hơn một năm trước, ngày mình gặp em Case Manager của mình ở WorkBC. Hẳn là gần bốn năm trước, khi cô Home Visitor va Support Nurse của Building Block Vancouver đến thăm nhà.

Mỗi bước chân tạo nên con người mình của hôm nay. Một vòng đầy đặn của nhận lấy và cho đi.

Hạt giống mình tưới tắm sẽ trở thành khu vườn mà mình đang sống.

Khu vườn có thể rực rỡ để đem hương sắc cho đời. Mà cũng có thể tàn lụi để ươm trồng hạt giống mới.

Trong khu vườn ấy, mỗi trải nghiệm, mỗi cảm xúc, mỗi thói quen, mỗi hành động đều là một hạt giống. Không hạt nào tự nó là tốt hay xấu. Đó là hạt giống con người, thừa hưởng từ ông bà tổ tiên, từ văn hoá, từ những va chạm với cuộc đời, và từ chính những gì ta đã từng.

Khi nghĩ về hai chữ “thuộc về,” mình nhớ lời thầy Thích Nhất Hạnh:

“Chúng ta là sự tương tức. Không ai có thể tự mình mà có.”

Những năm đầu ở Vancouver, nhất là những giai đoạn khó khăn, mình chưa thật sự hiểu điều đó. Khi ấy, sống sót giống như chuyện phải tự mình gắng gượng. Mạnh mẽ nghĩa là im lặng chịu đựng.

Giờ, đứng ở đây, phút giây này, mình đã hiểu hơn. Sống sót vững vàng hơn khi được cùng nhau. Thuộc về không phải là chuyện một mình gồng gánh. Mà là hiện diện. Là nhận ra: “Mình ở đây.”

Và cũng đủ dịu dàng để người khác được ở đây, cùng mình.

Mình mong câu chuyện này, và những tiếng cười của bọn trẻ con hôm ấy, tự đã nói đủ đầy. Thuộc về không chỉ là được nhận chăm sóc và nâng đỡ, mà còn là tiếp tục trao đi. Mỗi nụ cười, mỗi bàn tay chìa ra, mỗi hành động giữ gìn điều ta trân quý, đều là một một hạt mầm.

Cho khu vườn mà ta sống. Cùng nhau.


By Lucy Phuong Tran, Family Support Worker, Community Action Program for Children

The Community Action Program for Children at MOSAIC helps Korean‑ and Vietnamese‑speaking newcomer parents with children aged 0–6 by offering weekly sessions that provide parenting support, child‑development information, and connections to community and settlement resources, while children engage in play‑based learning through on‑site child‑minding.

Lucy Phuong Tran
Written By:

Lucy Phuong Tran

More By This Author